Muốn khắc tên bạn lên bàn cũ
Chỗ ngồi quen thuộc mỗi ban mai
Và khung cửa sổ nhành hoa tím
Giữ lại cho nhau chút mộng dài...
***
Giờ ra chơi, cả lớp chẳng ai chịu dời chỗ ngồi.
Lướt quanh một lượt, đứa thì gục mặt xuống bàn với đôi mắt thâm quầng vì thiếu
ngủ, kẻ thì tranh thủ loay hoay tính toán với mấy đề thi thử download được trên
mạng. Chẳng ai bảo ai nhưng cả bọn đều biết lúc này là khoảng thời gian
"sinh-tử". Còn Trang hôm nay lại cho mình 10 phút rảnh rỗi hiếm hoi để
theo đuổi những cảm xúc riêng trên từng câu chữ.
- Bà dạo này cũng thơ thẩn quá đấy, mà muốn khắc
tên ai? – Dung, đứa bạn thân chí cốt vỗ lên vai Trang hỏi một câu bất ngờ làm
Trang đứt dòng suy nghĩ.
- Tất nhiên không phải bà rồi, trường mình nhiều
hotboy lắm, tôi khắc kín cái bàn này chắc cũng không hết - Hai người cùng cười
rồi chụm đầu vào nhau thủ thỉ nhỏ to.
Tiếng trống lại vang lên, vào tiết mới. Như một
phản xạ không điều kiện, cả bọn đang ngủ cuối lớp ngóc đầu dậy trong uể oải:
"Chiến đấu tiếp thôi, tiết 5 rồi".
***
Bằng giờ này năm ngoài, phượng đã nở đỏ cả một
góc trường. Cả lớp Trang ai cũng tự hào vì 11A4 nằm trên tầng hai, ngay giữa
hai cây phượng to nhất trường. Mỗi lần nó ra hoa, mấy đứa con gái chỉ cần với
tay là hái được cả chùm, rồi thì tha hồ mà chụp ảnh hay ép khô trong sổ. Âý vậy
mà năm nay, cũng cái nắng tháng năm này Trang mới chỉ nhìn thấy vài chùm nụ nhỏ
xíu khép nép giữa những tán lá xanh um. Chẳng hiểu sao nhưng Trang thấy buồn. Gần
12 năm rồi có bao giờ Trang nghĩ ngợi nhiều về những cánh hoa, về mùa hè, về sự
chia ly đâu. Hay bản chất của một đứa học chuyên ban A không cho phép Trang
lãng mạn và bay bổng? Trang cũng chẳng thể trả lời được, giá mà cảm xúc của
Trang bây giờ là một công thức nhỉ, thì dù nó có dài và khó đến mấy Trang vẫn cố
gắng học thuộc. Để mà nhớ, để mà trải nghiệm lại.
Trang đạp xe về trên con đường lác đác vài
cánh bằng lăng tím nhạt. Dung đi cùng vẫn thao thao bất tuyệt tả về mức độ đẹp
trai của anh bạn mới quen trong lớp học thêm, Trang chẳng mấy để ý nhưng rồi bất
chợt hỏi Dung một câu bâng quơ:
- Bằng lăng năm nay nở ít bà nhỉ?
- Khuôn mặt của cậu ấy phải nói là ... Hở?? Bà
hỏi cái gì ấy nhỉ? – Dung vẫn thao thao bất tuyệt. "à, bằng lăng hả? Năm
nào chẳng thế, tôi có hơi đâu mà đi đếm hoa".
- Ừ, chắc tôi hâm rồi bà ạ -Trang cười nhẹ.
- Này, bà có gì dấu tôi đúng không? Sáng tự
dưng làm thơ, giờ lại đi đếm hoa đếm lá. Có chàng nào tỏ tình rồi đúng ko? Hay
là...?- Như chợt nhận ra có điều gì khang khác ở đứa bạn chí cốt Dung quay sang
hỏi cung. Trang không trả lời, lại cười nhẹ, rồi tự nhiên thấy lòng vui vui:
" hay mình bị hâm thật rồi?".
***
Hai tháng trước, Trang quen Minh ở lớp học
thêm Hóa. Nói là mới quen chứ thực ra Trang đã biết Minh từ lâu lắm rồi, chỉ có
điều bây giờ mới được nói chuyện. Mà suy cho cùng, cả trường này ai mà không biết
Minh, một tay chuyên Lý cừ khôi , một cây ghi- ta có hạng và là con của một gia
đình có "máu mặt" nhất nhì cái phố huyện này, quan trọng hơn nữa là
Minh rất đẹp trai, cái vẻ đẹp không sến sẩm và ủy mỵ như mấy ảnh trong phim
Hàn. Đấy là gu của Trang thì phải?. Tuy nhiên ánh hào quang lớn quá làm một người
nhút nhát như Trang dù có muốn làm quen cũng đôi ba phần ái ngại. Cùng lắm chỉ dám
đứng từ xa mà nhìn để rồi ngưỡng mộ, để rồi ghen tị. Hôm đấy cả hai người đều
đi muộn và bị xếp ngồi dãy ghế ngoài, và mọi chuyện bắt đầu:
- Ê, cậu gì ơi, cái đống kim loại này tác dụng
với HCl thì ra cái gì? – Minh lơ ngơ dò hỏi.
- Ôi trời ơi, cái này mà cũng... - Như chợt nhận
ra kẻ ngồi bên cạnh mình không phải là Dung nữa mà là "hotboy" nên
Trang nhẹ nhàng " à thì sẽ ra,..."
- Thế công thức của chất này là gì??
- À, cái đấy thì... -
Cứ như thế, Minh hỏi đến cả chục câu, Trang mất
dần kiên nhẫn vì không theo dõi được bài của thầy lại bị một tên "vô công
rồi nghề" quấy rối.
- Mà cậu ơi – Minh lại hỏi.
- Sao cái gì cậu cũng không biết thế?? –Trang
bực bội.
- À tớ định hỏi... tên cậu là gì? – Minh nhẹ
nhàng vẻ hối lỗi.
Trang đỏ mặt, cả hai người không nói gì. Hết
buổi học thêm, Trang định lảnh thật nhanh nhưng bị Minh gọi lại.
- Cậu gì ơi, cho...cho tớ xin lỗi – Minh ấp
úng.
- À, không sao, không sao đâu!
- Không sao thật chứ? Tớ mời cậu ăn chè để tạ
tội nhé.
- Tớ không... - chưa nói hết câu, Trang đã bị
Minh giằng lấy xe dắt đi " quán chè ngay ngoài này thôi." – Minh nói
với lại. " ăn chè cùng lắm là 10 phút chứ mấy" – Trang nghĩ thầm rồi
tặc lưỡi bước theo.
Tại quán chè.
- Cậu tên gì nhỉ? Vừa rồi cậu dữ quá tớ không
dám hỏi tiếp
- Tớ tên Trang – Trang khẽ cười rồi tự thấy
mình điệu đà quá.
- Còn tớ là Minh
- Tớ biết - Trang nhanh nhảu đáp lại và thấy
mình có vẻ bị hớ.
- Chà, tớ cũng nổi tiếng đấy chứ. –Hai lại
cùng cười. Cốc chè hôm ấy Trang ăn trong 40 phút.
Vậy là cũng đã một tháng rồi, một tháng sau lần
đầu nói chuyện với Minh hai người trở nên thân thiết hơn. Một người giỏi Lý,
người kia giỏi Hóa và thế là Trang và Minh có lý do để gặp nhau thường xuyên.
Thì ra Minh giỏi Toán lý còn Hóa thì khá kém mà lại còn đòi thi trường Y nữa chứ,
Trang phải gia sư đều đặn và tiền công được tính bằng những cốc chè cuối mỗi buổi
chiều học thêm. Cũng từ ngày đó Trang thấy yêu đời hơn, tự dưng một đứa chuyên
ban A lại muốn làm thơ. Trang tự thấy mình sến sẩm, đúng như lời cái Dung nói
" chỉ thiếu mỗi chuyện nhặt lá và đá cóng bơ nữa thôi là bà bị hâm thật rồi",
nhưng kệ Trang đôi lúc vẫn muốn ngồi vào bàn học và đặt bút:
Hãy bước êm qua cánh cửa cổng
Chân run như thủa mới vào trường
Mái tóc che mờ con mắt ướt
Ngập ngừng bạn nói những yêu thương...
***
Ban đầu bọn con gái trong trường xôn xao, ngưỡng
mộ có, ghen tỵ cũng có "ước gì mình được như cô ấy", "đũa mốc mà
đòi chòi mâm son". Trang chẳng nghĩ gì, bỏ ngoài tai mọi lời dưa lê. Cho đến
một ngày:
- Bà với Minh, là thật hả? – Dung hỏi không đầu
không cuối.
- Thật giả gì?
- Bọn nó đang đồn ầm là hôm qua Minh trở bà đi
chơi kia kìa. Hai người "có gì" đúng không?
- Bọn tôi chỉ học nhóm thôi, có gì là gì?
Trang tỏ vẻ nóng nảy rồi bỏ ra ngoài, cái nắng
sớm tươi rói chẳng làm Trang để ý. Hành lang dãy lớp 12 kém tấp nập hơn hẳn những
khối khác. Trang bước nhanh qua và dù không nhìn vẫn thấy những ánh mắt xăm soi
khó chịu. Đến lúc này ngay cả Dung đứa bạn chí cốt cũng gây áp lực cho Trang.
Trang và Minh có gì không? Trong sâu thẳm trái tim, Trang cũng hy vọng là...có.
Nhưng còn với Minh, cậu ấy nghĩ gì Trang đâu có biết? Chỉ biết rằng mỗi lần học
cùng Minh, Trang thấy vui vui suốt cả ngày. Mỗi cốc chè Trang ăn với Minh kéo
dài cả tiếng. Ừ chắc là Trang thích Minh thật rồi. Nhưng mỗi khi nghe đám bạn
trong khối thì thầm nhỏ to về chuyện hai người, Trang có đôi chút bực mình.
Chuyện này Trang muốn giữ làm của riêng, chẳng muốn thiên hạ đào bới.
Hôm đó đi học về Dung vẫn không chịu buông tha
"còn tháng nữa thi tốt nghiệp rồi, bà mà dính vào yêu đương là phiền phức
lắm đấy. Nhưng mà vì tương lai hội FA tôi quyết sẽ giúp bà đến cùng".
Sáng hôm sau, khi vừa vào lớp Dung đã chạy
ngay đến chỗ Trang và thủ thỉ:
- Tôi có tin mật, bà có muốn nghe không?
- Tin gì?
- Cao Công Minh, 12A7 chuyên Lý, con phó chủ tịch
huyện, chiều cao 174cm, nặng 60kg, số đo ba vòng... - Dung nói một tràng dài
làm Trang phì cười.
- Bà lấy đâu ra cái mớ "tin mật" này
thế.
- Tin mật nên không tiết lộ được – Dung ra vẻ
bí hiểm làm Trang cười gập cả bụng. Buổi sáng được ăn một tràng cười làm mấy tiết
Văn dễ tiêu hóa hẳn.
Nhưng chẳng hiểu sao cũng từ lúc có tin đồn đó
Minh ít khi chủ động gặp Trang để học nữa. Đôi lúc ra đứng ngoài hành lang bên
tán phượng xòe rộng trước cửa lớp, Trang vẫn bắt gặp Minh nói chuyện với đám bạn
dưới tầng một. Hai người nhìn nhau cười nhẹ, rồi thôi. Có lẽ chỉ cần nụ cười đấy
thôi cũng làm Trang yên tâm học suốt cả buổi.
Thời gian cứ thế trôi đi, kỳ thi tốt nghiệp đã
gần kề. Buổi học cuối cùng ở trường, không đứa nào buồn ngủ và cũng chẳng ai
còn tâm trạng học nữa. Cả lớp lôi áo của nhau ra ký tặng. Cái áo tuổi học trò
bây giờ không còn trắng mà chi chít những lời chúc, những chữ ký . Dung đã viết
lên lưng áo Trang một đoạn dài " Bà ui, xa bà buồn quá, cố thi tốt nhé.
Tôi biết bà làm được!". "Mai làm cô giáo rồi, chớ đánh con tôi nhé
" " Thi tốt nhé, Trang Gà" – Thằng Thịnh lớp trưởng cũng lên
tranh phần. Tự nhiên Trang thấy yêu lớp quá, chẳng muốn xa nữa. Tiếng trống tan
lớp vang lên, có lẽ đó sẽ là tiếng trống cuối cùng Trang nghe được khi còn
khoác áo học sinh tươi tắn. Cả bọn con gái ôm nhau khóc, mấy thằng con trai
cũng chỉ đứng lặng. Cô chủ nhiệm cũng không kìm được nước mắt. Bây giờ cả lớp gắn
bó lạ thường. Ai cũng muốn ước "giá mà...".
Sau tiếng trống đó cả khối 12 tập trung nhận
giấy báo thi tốt nghiệp. Trang lướt qua lớp chuyên Lý, tìm một gương mặt quen
thuộc. Trang dừng chân, ngập ngừng, tay nắm chặt cuốn lưu bút nhỏ kẹp một phong
thư. Hai người nhìn thấy nhau, lại cười. Tim Trang đập rộn ràng, kèm theo bao cảm
xúc ùa về của một ngày cuối tháng năm đầy nắng.
****
Nhiều năm đã trôi qua Trang không còn là cô bé
nhút nhát năm nào. Trang thư ngày ấy Trang vẫn còn giữ, những nét chữ nắn nót
được viết ra từ cô gái mới lớn với những rung động đầu đời. Bức thư không gửi ấy
là một bài thơ.
Muốn khắc tên bạn lên bàn cũ
Chỗ ngồi quen thuộc mỗi ban mai
Và khung cửa sổ nhành hoa tím
Giữ lại cho nhau chút mộng dài.
Hãy bước êm qua cánh cửa cổng
Chân run như thủa mới vào trường
Mái tóc che mờ con mắt ướt
Ngập ngừng bạn dấu những yêu thương.
Hãy gửi tình bạn lên trang vở
Những tên bè bạn rất hồn nhiên
Bạn sẽ thương thêm thời áo trắng
Ngày qua mang những giấc mơ hiền.
Hãy giữ cho đầy tim kỷ niệm
Của ngôi trường cũ sắp rời xa
Bạn sẽ thương thêm màu mực tím
Với quãng đời thơm gió thật thà
Và nhớ ghi vào trang học mới
Ngày bạn làm một cánh chim đi
Có tôi làm chứng cho bạn khóc
Hứa với tôi bạn sẽ vươn lên!
Trang biết bây giờ Minh đã là một người thành
đạt, và vẫn là một chàng trai tốt bụng, nhiệt huyết với đấy khát vọng. Đã có những
cô gái khác đến với Minh, nhưng giờ nghĩ đến điều đó lòng Trang thấy bình lặng.
Minh sẽ vẫn mãi là chút hương tình đầu thoáng qua đời Trang. Thứ hương thơm của
một mối tình đơn phương thời áo trắng.
Đọc xong nhớ đăng ký theo dõi để tiếp tục những câu truyện thật hay và ý nghĩa đấy ! ^.^
Chút hương tình đầu
Reviewed by Unknown
on
07:30
Rating:
Reviewed by Unknown
on
07:30
Rating:


Không có nhận xét nào: