*****
Ba ngày nay, như một
thói quen, nó tìm đến “thiên đường”.
“Thiên đường” của nó,
nơi không ai biết nó, không ai thấy nó, nơi chỉ có mình nó, tuyệt nhiên yên
tĩnh.
Đó là cái hồ đằng sau
một khu vui chơi đang thi công dang dở thì chủ đầu tư vỡ nợ và bị bỏ hoang. Hồ
không rộng lắm, thậm chí chẳng có tên. Nhưng sạch sẽ và nước trong veo, thậm
chí có thể nhìn thấy cả đáy. Mặt hồ phẳng lặng, xanh ngăn ngắt như miếng thạch
khổng lồ. Mấy hòn núi nhân tạo đứng lố nhố quanh đó, âm thầm quan sát bàn tay
con bé nhỏ nhắn, nắm chặt những viên sỏi trắng muốt như muốn nghiền nát, rồi
mím môi, ném mạnh xuống lòng hồ, tạo thành những vòng tròn đồng tâm lan dần đều
về bốn phía.
Nó vừa trượt đại học. Ờ,
dễ hiểu, coi như là một vấp ngã đi, học hành là chuyện cả đời… Dù sao nó cũng
đã rất cố gắng, có điều đó là số phận.
Người yêu nó đùng đùng
bỏ vào Nam học, không cả nói lời chia tay. Nó tự biết phải cư xử sao cho đúng,
không níu kéo, không khóc lóc. Chỉ gửi cho bạn ấy một tin nhắn trước lúc ra sân
bay :”Lên đường may mắn, em sẽ nhớ anh lắm”. Ờ, dễ hiểu, nó giờ là kẻ sa cơ lỡ
bước, hẳn bạn ấy đã rất thất vọng, rồi thì bạn ấy còn cả tương lai trước mắt,
tình cảm thì cũng cứ nhàn nhạt như nước lọc không đường không đá… Thanh niên
mà, kệ. Rồi thời gian sẽ khiến nó quên mau thôi…
Bố mẹ nó vừa cãi nhau
một trận, hục hặc mấy ngày nay. Người này đổ cho người kia rằng “nuông chiều,
không biết dạy nó” và “con người ta thì đỗ đạt nở mày nở mặt, con mình thì cứ
như cục nợ nuôi cho tròn trách nhiệm”… Ờ, dễ hiểu, bố mẹ nào chẳng muốn con cái
thành người, ai muốn ra “ngợm” thế này đâu. Nó không trách bố mẹ. Rồi những lo
toan bộn bề cuộc sống sẽ tự hâm nóng tình cảm và làm họ xích lại gần nhau.
Bằng ấy “nỗi đau”, là
bằng ấy cách nó tự an ủi, tránh trường hợp xấu nhất như những kẻ bần cùng quá
thường hóa làm liều… Nó chỉ buồn thôi, và nó thấy nơi này quá tuyệt vời để phục
vụ cho việc gặm nhấm nỗi buồn của nó…
***
Bỗng, tiếng bước chân
huỳnh huỵch và tiếng người nhốn nháo phá tan dòng suy nghĩ lửng lơ… Con bé sợ
hãi, vội vã tìm chỗ nấp. Nó lẩn nhanh và nhẹ như thằn lằn, cố hết sức không gây
tiếng động, căng mắt, nín thở theo dõi cảnh tượng kinh khủng đang diễn ra.
Một nhóm thanh niên, bốn
thằng đầu trọc, “tranh ảnh” đầy người đang dồn một gã trai cao lêu ngêu, gầy xơ
xác đến sát mép hồ. Gã nhận ra mình không thể thoát, chẳng suy nghĩ lâu, cúi xuống
nhặt ngay nửa viên gạch nằm lăn lóc dưới chân, dùng hết sức đập vào mặt thằng
to con nhất. Máu! Nó kinh hãi, đưa tay lên bịt miệng, suýt thì nó đã kêu lên.
Thằng to xác lảo đảo, thét lớn :
- Đập nó!
Ba thằng còn lại như
chỉ đợi có thế, lao vào gã trai kia hệt những con linh cẩu trước cái xác tươi.
Ba thanh loại trên tay chúng quật xuống tới tấp. Nó thấy gã oằn mình trong trận
đòn roi. Gã vòng hai cánh tay gầy guộc ôm chặt đầu, máu từ miệng hộc ra như người
say nôn mửa. Nó thấy mình run lên từng đợt, toàn thân mềm nhũn ra. Khi nó không
thể đứng vững, cũng là lúc gã gục xuống, nằm bất động. Mồ hôi túa ra ướt nhẹp
lưng áo.
Bỗng nó thấy sợ, chẳng
may chúng phát hiện nó đang nấp ở đây thì sao? Số phận nó liệu có giống gã kia?
Nó bấu chặt lấy cái cột, muốn gãy móng tay. Gã quằn quại dưới đất, nấc nấc như
thể người đang hấp hối.
Thằng to con lên tiếng
:
- Thôi đủ rồi, vứt mẹ
nó ở đây. Tao mất nhiều máu, chóng mặt quá!
Ba thằng kia ngừng
đánh, trước khi bỏ đi, một thằng quay lại nhổ toẹt bãi nước bọt trước mặt gã, gằn
giọng :
- Lần sau chừa mặt bọn
bố mày ra! Còn ý định bùng nợ một lần nữa thì không yên đâu con ạ!
Nó vẫn chôn chân ở đó,
chưa hoàn hồn. Cho đến khi bốn thằng thanh niên nọ khuất bóng, nó mới thận trọng
rời chỗ nấp, mon men lại gần gã. Gã khó khăn chống tay xuống đất làm điểm tựa
nâng tấm thân bê bết máu mấy lần mới dậy được. Nó rụt rè rút từ trong túi xách
một tờ khăn giấy, tiến đến bên gã :
- Anh ơi…
Gã nhìn nó bằng ánh mắt
kinh ngạc. Bỗng, gã quát :
- Tránh ra!
Nó giật mình, co rúm
người lại. Vẫn nhìn gã không chớp mắt. Gã hạ giọng :
- Còn giấy không? Ném
hết đây.
Nó lật đật ném cho gã
cả bịch giấy được chuẩn bị đúng ra là cho việc khóc lóc của mình. Gã hậm hực
lau sạch máu quanh miệng, những vết thương trên mặt gã bắt đầu sưng lên, tím bầm
lại. Nó vẫn tròn mắt nhìn gã, không dám nói câu gì. Chưa bao giờ nó thấy mình
liều lĩnh như lúc này.
Chợt, gã đứng bật dậy,
bỏ đi. Nó còn bàng hoàng lắm, cứ đứng đó cho đến khi bóng gã đã khuất sau con
đường nhỏ, và màu tím hoàng hôn bắt đầu bao trùm khắp không gian mới lững thững
quay gót ra về…
***
Hai ngày sau cơn chấn
động tinh thần, nó lại tìm đến “Thiên đường”.
Nơi ấy vẫn bình yên, vẫn
tinh khôi như những gì vốn dĩ.
Nó ngồi bệt xuống thảm
cỏ khô xác xơ vì nắng cháy, gục mặt lên đầu gối. Có được phép khóc không khi
chính nó luôn dặn lòng phải mạnh mẽ, phải biết chấp nhận những cơn mưa nếu muốn
gặp cầu vồng? Tự nhiên nó thấy lòng mình trống trải… Lúc này phải chi có một ai
đó ở bên cạnh, dù là nói những câu an ủi vô thưởng vô phạt, dù là chẳng làm nó
vui lên, dù là chỉ im lặng ngồi nghe nó kể lể, hay cho nó mượn tạm bờ vai để dựa
vào mà khóc một trận bét nhè đi, rồi ngày hôm sau sẽ sống khác… Nhưng không,
tìm đâu ra người đó?! Người nó cần nhất lúc này đã xách vali ra đi với những
hoài bão sục sôi ở nơi xa lắm rồi…
Nó bồi hồi nhớ lại những
kỉ niệm của hai đứa, những lời bạn ấy đã nói, đã hứa. Những dự định về một
tương lai tươi đẹp mà bạn ấy vẽ ra trước mắt nó như một bức tranh màu mè sinh động
toàn một màu hồng… Giờ đây nó phải tự mình đào mồ chôn chặt kí ức, quả thật rất
khó khăn. Ngón tay nó vô thức, nguệc ngoạc trên nền đất nét vẽ ngẩn ngơ : một
cái mặt.
Đột nhiên, gã xuất hiện,
lừ lừ đi về phía nó. Nó giật mình, ngước nhìn gã đầy sợ sệt. Gã chẳng nói chẳng
rằng, ngồi xuống cạnh bên nó, đưa chân di di hình nó vừa vẽ, sau đó sửa lại
thành một cái mặt
Rồi quay sang nó, châm
chọc :
- Trẻ con dạo này đứa
nào cũng đam mê bộ môn tự kỷ à?
- Dạ… – Nó bối rối.
Gã lại hất hàm, hỏi cộc
lốc :
- Ra đây làm gì?
- Ngồi chơi thôi ạ… –
Nó ngập ngừng.
- Trốn học à? Lớp mấy
rồi?
- Lớp 13.
Gã nhìn nó, thoáng
chút ngạc nhiên, rồi “à” lên một tiếng :
- Mặt non choẹt thế
này mà đã đại học rồi cơ à? Trường nào đấy?
- Đại học Bôn Ba – nó
thở dài.
Gã phá lên sằng sặc :
- Toạch thì bảo em toạch.
Lại còn chơi chữ.
Nó không nói gì, tiếp
tục trò chơi ném sỏi xuống mặt hồ. Gã bắt chuyện với nó, tự nhiên như đã quen từ
lâu :
- Tên?
- Vy ạ.
- Ừ. Anh tên Hoàng. Gọi
là Hoàng “sa”. Tính đến nay là được 23 mùa lúa trổ bông…
- Vâng. Ơ nhưng mà –
Nó tròn mắt – Anh ở Hoàng Sa á?
Gã ôm bụng cười ngặt
nghẽo :
- Con này máu lên não
chậm thế, gọi Hoàng “sa” vì anh đã từng…bán cần sa…
Nó hoảng hốt, nhìn gã
như gà nhìn thấy cáo. Lắp bắp hỏi lại :
- Cần…cần sa ý ạ?
Gã ngửa cổ lên trời,
giọng nhẹ bẫng :
- Ừ. Nghề tay trái ấy
mà…
- Anh đi làm rồi hả? –
Nó ngây ngô.
- Anh làm từ năm 19 tuổi,
bố anh bảo học ít thôi, thông minh quá người ta ganh ghét. – Gã nhăn nhở.
Nó bật cười. Nhíu mày
:
- Mà anh làm gì thế?
- Chỗ nào có bát có
đĩa là có anh.
- Đầu bếp? – Nó chớp mắt.
- Được thế thì còn gì
bằng – Gã nhếch mép – Mày dốt thế thảo nào toạch đại học…
- Thì anh bảo bát đĩa
mà… – Nó xị mặt.
- Ý anh là…cờ bạc ấy…
- Ah…ừm…!
Nó đưa tay vẽ thêm một
cái mặt bên cạnh cái mặt hắn vừa sửa lại. Nó mở lòng hơn…
- Sao những người hôm
qua lại đuổi đánh anh thế?
Gã nắm chặt tay, những
đường gân guốc thi nhau chạy dọc cánh tay, giọng trầm đều :
- Dân cờ bạc ấy mà.
Anh thua, vay tiền chúng nó gỡ lại. Nhưng chưa trả được…
Gã đánh trống lảng :
- Còn mày nữa. Sao
ngày nào cũng ra đây ngồi? Làm thơ à?
Nó chép miệng :
- Ờ thì…buồn…
- Ai cù mà buồn?
Nó im lặng. Có cái gì
đó xộc lên mũi, cay xè. Vài giây sau, nó cười nhạt :
- Cả thế giới…!
Gã nhìn nó, cái nhìn
khó hiểu. Nó tiếp tục :
- Anh biết đấy, em trượt
đại học. Người yêu bỏ. Bố mẹ vì em mà cãi cọ. Bạn bè lên trường nhập học, mình
cũng đi học, nhưng là học ôn để thi lại. Em thấy em…vô dụng quá. Em thấy em như
thứ bỏ đi, như gánh nặng của gia đình xã hội ấy…Em…
Gã ngắt lời nó :
- Nói như mày, thì anh
phải thuộc dạng cặn bã xã hội mất.
- Em không có ý đó… –
Nó cúi mặt, cắn chặt môi.
Gã móc trong túi quần
ra bao thuốc lá, đưa cho nó một điếu, cười cợt :
- Thử không?
- Không! – Nó nhăn mặt,
đẩy điếu thuốc về phía gã.
- Anh lại tưởng mày quẫn
quá sẽ có tư tưởng sa đọa – Gã cười.
Châm điếu thuốc, đưa
lên miệng rít một hơi dài, rồi nhả lên trời làn khói xanh mơ màng. Gã hỏi nó :
- Biết cái gì đây
không?
- Thuốc lá ạ.
- Sai bét! “Cỏ” đấy…
Nó giật mình, ngồi
cách xa gã ra đến mấy mét. Gã ngắm nhìn làn khói, nói bâng quơ :
- Có giấy OCB cuốn thì
hút sẽ ngon hơn…
Nó tái mét mặt nhìn hắn
thận trọng, chẳng hiểu vì sao. Gã quay sang nó :
- “Thú vui tao nhã” của
anh, có gì mà mày phải phản ứng dữ dội thế? Cái này có chục điếu với anh cũng
chả nhằm nhò gì. Muỗi đốt inox…!
Gã ném điếu cỏ đang hút
dở xuống hồ, chua chát :
- Năm anh 16 tuổi, bố
mẹ li hôn. Mẹ anh lấy chồng khác, bỏ anh ở lại với ông bố rượu chè thất nghiệp.
Chị gái anh đang học đại học, đòi bỏ học đi làm nuôi anh…
- Rồi sao ạ? – Nó vồn
vã.
- Anh không đồng ý… Rồi..
Anh nhận lời chuyển “hàng” cho một ông ở xóm… Đó là lần đầu tiên anh được cầm
trong tay những đồng tiền do chính mình làm ra. Dù bất chính… Nhưng anh vẫn rất
vui. Anh làm cho ông ta vài tuần là quen việc, quen mặt khách. Còn có tiền gửi
cho chị gái đi học tiếp. Cái sự nghiệp hút hít của anh bắt đầu từ đó… Được một
thời gian, thì ông ấy bị bắt… – Giọng gã bùi ngùi – Nhưng không hé môi nửa lời
khai những đứa có liên quan trong đường dây buôn bán. Ông ấy chịu hết. Án tử
hình…
Gã ngưng lại một lát,
bỗng nhìn thẳng mắt nó, hỏi rành rọt :
- Nếu anh bị nghiện,
anh là một thằng nghiện… Mày có sợ anh không?
Nó cứng họng. Bảo sao…
Hôm trước lúc nó định đưa cho gã tờ khăn giấy thấm máu, gã lại đuổi nó ra như vậy…
Ánh mắt gã nhìn nó chờ đợi, ánh mắt của một kẻ cô đơn, lạc lõng. Nó thấy gã lúc
này giống như Chí Phèo đang đứng trước ngưỡng cửa hoàn lương. Mặc dù, có lẽ gã
chưa đến nỗi bị cự tuyệt quyền làm người, và xem ra vẫn còn niềm tin vào cuộc sống
lắm. Nó ngập ngừng :
- Em…sợ. Nhưng em
nghĩ, khi anh đã nói thẳng với em điều này, hẳn là anh sẽ không làm gì tổn hại
đến em, phải không?
Gã nhoẻn miệng cười hiền
lành, để lộ chiếc răng khểnh duyên chết người. Vỗ vai nó đầy thương mến như thể
“cuộc trò chuyện giữa hai người….đàn ông” :
- Tốt! Anh quý mày rồi
đấy! Mày… Không giống phần đông lũ con gái anh từng biết.
Nó lè lưỡi tinh nghịch.
- Em á? Tầm thường
nhưng không bình thường.
Gã gật đầu, đứng dậy,
phủi quần, nói như ra lệnh :
- Thôi muộn rồi. Về!
Con gái con đứa suốt ngày lang thang, mất chất!
- Hay anh đưa em về đi
– Nó đề nghị.
- Gì chứ? – Gã quay lại
nhìn nó khó hiểu – Mày không sợ anh thật hả?
- Không! – Nó quả quyết.
- Vậy thì anh…sợ mày dần
đều rồi…
Nó khúc khích vẻ khoái
chí. Gã bảo :
***
Nhiều ngày nay, hôm
nào cũng vậy. Cứ hết giờ ở lớp học ôn, nó lại mò ra “Thiên đường”.
Nơi này được cả nó và
Hoàng thống nhất gọi như vậy. Nó thấy vui vui vì có người hiểu được mình. Thường
thì hai anh em sẽ ngồi ăn Donut nó mua và uống V-Fresh Hoàng mua, nó thích sẻ
chia như vậy. Chém đủ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện “con chó nhà em bị ốm”
đến “tình hình Việt Nam – Trung Quốc”. Hoàng thường mắng đùa nó :
- Mày cứ nghiên cứu mấy
vấn đề chính trị nhiều rồi vớ vẩn phản động đấy em ạ.
- Ai cũng như anh chắc!
– Nó vênh mặt tu lon nước ừng ực.
- Ờ – Hoàng nằm lăn ra
thảm cỏ, đưa tay lên gối đầu – Cứ ngồi ấy mà nổ, lúc nó đánh thật thì lại chả
chạy đầu tiên.
Nó chẳng buồn phản
kháng, ngước nhìn mấy đám mây lập lờ trên bầu trời, trắng xốp, như những cây
kem bông hồi nhỏ bố hay mua cho nó mỗi lúc tan học về. Rồi nó sẽ nhảy cẫng lên
sung sướng và hét :
- Con yêu bố nhất!
Tự nhiên cổ họng lại
nghèn nghẹn. Nó nhớ ngày xưa quá. Đúng thật, trong hầu hết mỗi cuộc đời, thời ấu
thơ là đẹp nhất. Vô lo vô nghĩ, được yêu thương che chở, và chẳng biết đến những
nỗi đau… Ngày ấy nó ngoan lắm, luôn là niềm tự hào của bố mẹ. Rồi lại chạnh
lòng nghĩ về mình hiện tại…
Bỗng nó quay lại Hoàng
:
- Anh! Anh!
- Sao? – Hoàng nghển cổ
nhìn nó.
- Em thèm kẹo bông lắm…
Mặt nó mếu máo đến tội.
Hoàng ngạc nhiên :
- Ơ con điên. Ở đây
đào đâu ra kẹo bông cho mày?
- Em không biết! Đi
tìm đi, ở mấy cổng trường tiểu học ý. Đi đi đi…
- Mày phiền thật ấy!
Nó hậm hực, dằn dỗi :
- Thế để em tự đi một
mình.
Nói rồi đứng dậy định
đi thật. Hoàng vội vã :
- Ơ…này! Thôi được rồi,
đợi anh…
Nó cười đắc thắng.
Chà…Ngày xưa chẳng phải nó cũng đã dùng chiêu này với bố hay sao…?
Hai anh em rong ruổi
qua bốn cái cổng trưởng tiểu học mới tìm được môt xe bán kẹo rong. Ông già bán
kẹo hồ hởi :
- Mấy cây hả cháu?
Nó nheo mắt, suy nghĩ
:
- Năm ạ!
Hoàng giật nảy mình :
- Mày là trâu à?
Nó xòe bàn tay, lẩm bẩm
đếm như trẻ con :
- Thì em này, em gái
em này, bố này, mẹ này… Anh Hoàng nữa!
Gã nhăn mặt :
- Dở hơi! Không ăn!
Mày cứ như trẻ con ấy.
Nó nhõng nhẽo :
- Thử đi. Ngon cực.
Hoàng đành miễn cưỡng
gật đầu. Vị ngọt của đường tan từ từ trên đầu lưỡi. Một thằng thanh niên 23 và
một đứa con gái 18, hồn nhiên đùa với những cây kẹo bông trên vỉa hè. Hoàng bỗng
thấy dâng lên trong lòng một thứ cảm xúc lạ lẫm, giống như gã vừa kiếm được một
tấm vé trở về tuổi thơ… Ông già với chiếc xe đạp cũ kĩ có thùng gỗ đựng chiếc
máy làm kẹo cười rạng rỡ, chút nắng chiều buông…
Bỗng Hoàng lên tiếng :
- Bác bán cho cháu một
cây nữa đi.
Vy tủm tỉm :
- Thích rồi đúng
không?
Hoàng đáp nhỏ :
- Không. Mua cho con
anh…
Vy há hốc mồm, mắt
tròn xoe, khuôn mặt biểu lộ đủ các kiểu trạng thái. Nó lắp bắp :
- C…co..con á?
- Ừ – Hoàng giả nai –
Anh chưa kể cho mày sao?
- Chưa kể – Nó vẫn ngơ
ngác.
Đoạn đường về nhà như
ngắn lại. Hoàng kể cho nó bằng một giọng chậm rãi, như thể đang viết lại một cuốn
hồi kí cuộc đời.
- Anh đã từng yêu vợ
anh, nhiều lắm. Năm ấy anh bằng mày bây giờ, còn cô ấy kém anh 1 tuổi. Chẳng biết
cái gì đã khiến anh lao vào cô ấy mù quáng, như con thiêu thân. Cô ấy khá xinh,
tuy chẳng phải dạng ngoan ngoãn hiền lành, nhưng ẩn sâu trong tâm hồn bụi bặm ấy,
vẫn còn chút gì đó rất tinh khôi… Anh cảm thấy thế. Tình cảm cũng lúc lên lúc
xuống thất thường. Cô ấy hay ghen bóng ghen gió, trong khi anh luôn toàn tâm
toàn ý, rồi nghi ngờ lẫn nhau, các kiểu, thì tuổi trẻ mà, nghĩ suy bồng bột, thiếu
chín chắn nữa… Cho đến một ngày, cô ấy vui mừng thông báo anh sắp được làm bố…
Và háo hức chuẩn bị cho một đám cưới trong mơ…
Giọng gã chợt nghèn
nghẹn.
- Số tiền anh bán “cần”
và tất cả những gì ông già có không đủ để thực hiện ước mơ của cô ấy, anh nói để
một hai năm nữa anh sẽ cố kiếm công việc gì đó hái ra tiền, rồi sẽ chu cấp đầy
đủ cho cả hai mẹ con. Thực sự lúc đó anh không hề muốn thoái thác trách nhiệm,
chỉ là anh thấy mình…chưa thể. Cô ấy gào lên rằng :” Anh là thằng đểu, thằng khốn
nạn”, rằng anh lừa dối cô ấy…
Lời kể của Hoàng đứt
quãng, rời rạc. Nó cảm tưởng như gã sắp khóc…
- Rồi thì anh đã làm một
việc ngu xuẩn nhất : cướp xe máy! Lúc ấy trong đầu anh chỉ có ý nghĩ, làm sao để
có tiền mua nhẫn cưới, một bữa tiệc nho nhỏ, và sau đó là một mái ấm thật sự. Một
tuần sau, anh bị bắt – Gã thở hắt ra, cười chua chát – Tòa xử 3 năm tù cho hành
vi cướp tài sản. Mọi thứ quanh anh coi như sụp đổ. Lúc đi lĩnh án, anh nói cô ấy
chờ anh có được không, cô ấy chỉ khóc. Anh đã nhận thấy có điều bất thường sau
những giọt nước mắt đó…
Gã lại thở dài, đôi mắt
xa xăm…
- Gần một năm trong trại,
“đại bàng” nó cải tạo, anh sống nhục nhã như một con chó. Ngày ba trận, lê lết
khổ sở mà vẫn phải cắn răng chịu đựng. Ông bố anh từ ngày vắng anh, không ai kiếm
tiền cho ông ấy say sưa nữa, đâm ra “nhớ” con trai. Ông ấy nhờ một người bạn từ
thủa còn trong quân ngũ, giờ là phó giám đốc công an thành phố, chạy chọt cho
anh mãn hạn sớm.
Vừa ra tù thì được tin
cô ấy… lấy chồng…! Đứa con để lại, chị gái anh nuôi. Cô ấy theo chân một thằng
già đại gia Vũng Tàu, Cần Thơ gì đó…
Hai hàm răng nghiến chặt,
những lời lẽ rin rít qua kẽ răng :
- Mày biết anh đã đau
đớn thế nào không? Lúc đó anh đã nghĩ anh mất tất cả rồi, và cuộc sống chẳng
còn ý nghĩa chó gì nữa! Trong tù bị hành hạ thể xác, ra ngoài lại phải chịu nỗi
đau tinh thần, nhiều khi anh đã nghĩ đến cách giải thoát hèn hạ là cái chết!
Nhưng anh không đủ can đảm. Anh còn bố, còn chị gái, và đứa con mới chào đời mà
không có mẹ! Anh hận cô ấy, căm thù luôn! Bao nhiêu yêu thương, anh dồn hết cho
thằng Bin, thay cả phần mẹ nó. Anh chỉ mong sau này nó lớn lên đừng như anh, dù
anh là một thằng bố tồi, nhưng con anh vẫn phải là đứa con ngoan…
Mắt Vy đỏ xọng. Nước mặt
chợt trào ra. Nó thút thít :
- Sao…Sao anh không
tìm cho Bin một người mẹ khác? Anh còn yêu chị ấy à?
Gã ngậm ngùi, cay đắng
:
- Anh là một thằng
nghiện, mày hiểu không?
- Em… – Nó bật khóc nức
nở, không nói nên lời.
Gã vô thức đưa tay lau
những giọt nước mắt nóng hổi trên khuôn mặt con bé, dịu dàng :
- Mày thấy không? So với
anh, mày mới chỉ là vấp ngã đầu đời. Anh đã vượt qua được sóng gió, anh tin mày
cũng đủ vững vàng… Ít ra là sẽ không thê thảm như lúc này…
Vy lặng người, gã quả
thật rất phi phàm. Có thể kiên cường chà đạp lên nỗi đau mà tiếp tục sống, chẳng
kêu than. Nó gật đầu, tự nhủ ngày mai, rồi sẽ khác…
Nắng nhàn nhạt. Cũng tại
sáng nay cơn mưa cuối mùa ẩm ương đổ ập xuống, nó khiến mọi thứ trở lên sạch sẽ
và trong lành đến lạ. Đã có chút gió chớm thu. Vy đến gặp Hoàng như một thói
quen. Nó bỗng chạnh lòng nhận ra: Hoàng gầy đi nhiều hơn trước. Có lẽ tại mùa
thu, cái gì gắn với mùa thu cũng mỏng manh và leo lét như vậy. Vy rón rén bước
lại gần Hoàng, hù một cái khiến gã giật bắn mình. Quay lại lườm, dứ dứ nắm đấm
về phía con bé, Hoàng nạt nộ :
- Con ranh! Chán sống
hả?
Vy ríu rít khoe :
- Xem này!
Nó xòe hai bàn tay trắng
nõn, cười tít mắt :
- Móng màu cà phê, tóc
màu cà phê, mắt màu cà phê, à đây, mũ màu cà phê nữa. Chất chưa?
Hoàng phì cười trước sự
ngộ nhĩnh của nó, châm chọc :
- Chất rồi. Chất như cục
đất. Mày cuồng cái màu này à?
- Đẹp mà.
Vy vẫn không rời mắt
khỏi bộ móng mới, ngắm một cách trìu mến như thể bà mẹ trẻ với đứa con nhỏ. Nó
lẩm bẩm :
- Ít nữa em sẽ mua xe
màu cà phê, laptop màu cà phê, xây một cái nhà sơn màu cà phê và nếu thất nghiệp
thì sẽ mở một tiệm cà phê… Nghe được đấy nhỉ?
Hoàng bỗng nhìn thẳng
vào mắt con bé. Quả thật, mắt nó nâu, lạ thường. Cái màu nâu yếu ớt, vàng vọt,
lúc nào cũng ánh lên cái vẻ tinh ranh lém lỉnh, nhưng khó mà biết được, nó đang
che giấu những gì, sau đôi mắt ấy… Hoàng buột miệng :
- Màu cà phê… Có chút
ngọt của sữa, nhưng chẳng ai phủ nhận được vị đắng vốn dĩ của nó…
Vy ngây ngô hỏi lại :
- Thế thì cuộc đời em
cũng sẽ đắng ngắt như cà phê, hả anh?
- À…- Hoàng như sực tỉnh.
Gã không muốn gieo rắc vào đầu con bé thêm một chút nào nữa những nỗi buồn xa
xăm. – Màu mắt rất đẹp, hiếm nữa. Mày đúng là thuộc loại thú quý rồi.
- Trêu em! – Vy nhăn mặt.
Con bé cúi mặt, thì thầm
:
- Ai cũng nói mắt em
nhìn buồn lắm, anh ạ.
Hoàng im lặng, điều đó
không sai, nhưng gã chẳng thể đồng tình với con bé. Đôi mắt ươn ướt, mênh mang
như quả cầu pha lê tiên đoán trước tương lai của nó, có gì đó u sầu và ảm đạm.
Gã bỗng phá tan sự im lặng ngột ngạt đáng sợ, giật chiếc mũ lưỡi trai trên đầu
nó, mắng :
- Con gái mà đội mũ
này à? Chả ra cái thể thống cống rãnh gì cả. Tịch thu!
Vy gào lên thống thiết
:
- Không! Mũ màu cà phê
của em! Trả lại đây..!
Nó đuổi Hoàng chạy
vòng quanh cái hồ nhỏ xíu, bao nhiêu muộn phiền, bao nhiêu nỗi lo đè nén như
bay biến hết. Đến khi đã mệt nhoài, nó chẳng ngại “vết bẩn”, ngồi bệt xuống đất
thở hổn hển. Sau lưng là thảm cỏ úa khô khốc trải dài, và nắng muộn làm hồng
hai gò má, mồ hôi lấm tấm trên trán. Gió từ đâu ùa tới, hất tung mái tóc màu cà
phê như đùa nghịch. Hoàng rút điện thoại, chộp ngay khoảnh khắc môi nó hé nụ cười
xinh : hai mắt híp tịt lại, cười bay tổ quốc…
Hoàng để ảnh đó làm
hình nền điện thoại, có lẽ chẳng cần thêm chút công nghệ số nào, vẫn đủ rạng rỡ
cả màn hình…
Thu về ngày một rõ,
cái chớm lạnh khiến người ta đôi lúc bất giác rùng mình. Dạo gần đây Hoàng yếu
hơn nhiều lắm. Gầy rộc, hai hốc mắt thâm quầng sâu hoắm vì thâu đêm suốt sáng
thức bên những canh bạc sát phạt lẫn nhau. Không đếm được bao nhiêu lần gã đã
phải cắm xe, cắm máy, thậm chí cắm cả chứng minh thư, sổ đỏ để “mưu sinh”. Gã
muốn bỏ “nghề”, muốn lắm. Gã khao khát một công việc ổn định và hợp pháp, không
cần dư giả, chỉ cần đủ nuôi con.
Nhưng không thể… Chẳng
làm gì ngoài đánh bạc mới kiếm đủ tiền cho cả những cuộc hút chích đã ăn sâu
vào máu. Phải! Gã là một thằng nghiện cơ mà. Gã sợ soi gương, sợ nhìn thấy thân
xác hoang tàn của mình, gã vẫn có cảm xúc, và một trái tim đập chậm…
Đã hơn 4h chiều, vẫn
chưa thấy bóng dáng Vy đâu. Con bé mệt, hay kẹt xe, hay có chuyện gì xảy ra nhỉ?
Chẳng phải hôm nay nó hẹn đi mua bánh Trung thu cùng nó sao? Hàng loạt những
câu hỏi hoang mang hiện lên trong óc Hoàng. Gã sốt ruột bấm máy gọi Vy. Gần hết
bài nhạc chờ thì Vy bắt máy.
- Anh ạ…
- Mày đang làm cái trò
ma trò quỷ gì thế? Hẹn hò kiểu đấy à? Biết mấy giờ rồi không? – Gã gắt lên bực
bội.
- Em… Em bị đánh…
Hoàng hoảng hốt, hỏi dồn
dập :
- Cái gì? Đứa nào
đánh? Đang ở đâu? Làm sao nó đánh?
- Thằng ở lớp học ôn,
kém em 1 tuổi. Em không yêu nó, nó cứ lằng nhằng nên em chửi vào mặt nó. Giờ nó
gọi mấy con bé ở đâu đến ấy. Chúng nó săn em…
- Mày đang ở đâu?
- Cổng trường Bình
Minh…
Hoàng chẳng nói chẳng
rằng, phi thẳng xe đến trường Bình Minh. Bụng gã sôi lên như nham thạch trực
phun trào. Gã lo cho con bé…
Bốn năm đứa con gái
cùng một thằng con trai cưỡi SH lảng vảng trước cổng trường. Thằng nhõi tóc màu
rêu có cái khuyên mũi nhỏ tý hin lấp lánh và miệng ngậm điếu Esse đen nhấp nhổm
như ngồi trên đống lửa. Hoàng nhắn tin vào máy Vy :
- Anh đến rồi, mày ra
đây.
Vy ngập ngừng bước ra
khỏi cổng, thằng nhõi con đứng bật dậy, mắt sáng rực như định lao vào cho con
bé ăn ngay mấy cái tát. Hoàng vòng xe ra trước mặt nó, gằn giọng :
- Định làm gì đấy?
Thằng nhõi khựng lại.
Như không tin vào mắt mình, thốt lên :
- Ơ…Anh Hoàng…?
Gã quắc mắt :
- Mày định đánh con
gái à?
Thằng nhõi hậm hực :
- Con ranh này láo
toét trước.
Hoàng nhìn Vy, rồi
quay lại nó :
- Cái Vy là em gái
tao, mà mày biết đấy, tao đã vào tù một lần rồi, thì cũng có thể vào tù lần nữa,
vì nó!
Hai chữ “vào tù” như
con dao nhọn găm thẳng lên trái tim Vy, nó thấy đau nhói. Anh nó chẳng ngại
phơi bày quá khứ nhơ nhớp để bảo vệ nó…
Thằng nhõi không nói
được câu nào, liếc trộm Vy cay cú… Rồi nó vẫy mấy con bé bạn đi về.
Mắt Vy đỏ hoe.
- Cảm ơn anh…
Ôi! Hoàng sợ thấy con
gái khóc, nhất là đôi mắt buồn kia. Gã pha trò :
- Con khỉ gió! Mày
không biết đường gọi cho anh à? Mà anh thấy thằng cu đấy cũng được. Đẹp trai,
sáng sủa, “tối sủa” còn gì… Yêu quách đi có phải đỡ phiền không?
Vy gạt nước mắt, nói
rành rọt :
- Em không thể yêu một
thằng coi con gái là những món đồ sưu tập, có được thì hả hê, không có thì ***g
lộn lên. Lại càng không bao giờ chấp nhận một thằng đàn ông mồm nói yêu em mà
trước mặt em ve vãn những đứa con gái khác.
- Ờ hờ… – Hoàng chưng
hửng – Rồi thì bây giờ có đi mua bánh Trung thu nữa không?
- Dạ có!
Ngồi sau xe Hoàng, Vy
lảm nhảm hát vu vơ.
Bỗng nó vỗ vai Hoàng,
thỏ thẻ :
- Anh ơi…
- Nói!?
- Hôm qua “bạn ấy” nhắn
tin cho em.
- Bạn nào?
- Người yêu cũ ý.
- Bảo sao?
- Kêu nhớ với không
quen cuộc sống trong ấy…
- Thế thôi à?
- Khoe quen được bạn
cùng lớp dễ thương lắm…
- Rồi mày có chúc nó hạnh
phúc không?
Vy bật cười ha hả :
- Điên! Em chưa trù ẻo
cho cuộc đời nó tăm tối đến âm vô cực thì thôi ấy.
- Khiếp. Xin cô. Nhỏ mọn
vừa.
- Nếu là anh thì có thế
không? – Vy nhấm nhẳng.
Hoàng nghe lòng mình
buốt giá… Ừ…nếu là gã thì sao? Gã sẽ chẳng như Vy, vì gã yêu cô ấy, yêu bằng cả
trái tim, là phải biết chấp nhận, là thấy vui khi người mình yêu hạnh phúc. Vy
và cái tình yêu bọ xít của nó còn non và xanh lắm, nó đâu hiểu được…
- Anh vẫn luôn mong cô
ấy sống tốt…
Vy im bặt. Nó nể Hoàng
quá. Một thằng nghiện có lòng vị tha vĩ đại và cao thượng đến không ngờ…
Tối, Vy đang nằm ườn
xem phim thì điện thoại rung ầm ầm. “Đại ca is calling”…
- Em đây. Hót đi chim.
Đầu bên kia, giọng
Hoàng gấp gáp :
- Mày xuống nhà ngay
anh bảo cái này.
Vy lật đật chạy ra mở
cổng. Nó hoảng hồn khi nhìn thấy Hoàng : hai mắt đục ngầu, đầu tóc rối bời, chiếc
áo sơ mi nhàu nhĩ mở toang cả hai cúc ngực. Nó luống cuống :
- Anh sao thế này?
- Đừng hỏi nhiều. Còn
tiền không? Vứt anh vay mấy “lít”, nhanh.
- Em làm gì có.
Nó nhìn Hoàng sợ sệt.
Gã quát lên :
- Tao vay rồi tao trả.
Ai đớp không của mày mà sợ.
- Nhưng em…
- Có hay không? Nói!
Vy suýt bật khóc, nó lắp
bắp :
- Được rồi… Đợi em
chút…
Nó chạy biến lên nhà,
lát sau trở ra, dúi vào tay Hoàng mấy tờ polime mới cứng, nước mắt lã chã, lạc
cả giọng :
- Tiền học thêm của em
đấy. Anh cầm đi. Sao anh lại thế này hả anh?
Hoàng nuốt nước bọt,
gã cầm chặt tay Vy :
- Anh xin lỗi. Khi nào
có anh sẽ trả mày sau. Bây giờ anh phải đi đã.
Nói rồi quay xe phóng
thẳng, bỏ lại Vy vẫn chưa hết bàng hoàng ngỡ ngàng. Nó thương Hoàng lắm. Nó biết
gã dùng chỗ tiền đó làm gì, nó biết chứ. Nhưng nó không để gã phải chịu đớn đau
quằn quại được… Không thể…
Trăng tròn và sáng vằng
vặc lơ lửng trên bầu trời đêm đen đặc, chẳng một gợn mây. Sân chung cư tràn ngập
ánh đèn, nhạc, và lũ trẻ. Thằng Bin vừa thấy Vy bước tới đã hét toáng lên :
- Con chào cô Vy! Con
chào cô Vy!
Cái giọng ngọng nghịu
đáng yêu đến sợ. Vy dang tay ôm chầm thấy thằng bé, hôn tíu tít lên hai má
phúng phính của nó, khen lấy khen để :
- Hotboy của cô hôm
nay đẹp trai quá. Bố Hoàng mua đồ chơi gì cho con nào?
Bin phấn khích, rối
rít khoe :
- Bố mua mặt nạ siêu
nhân với đèn ***g máy bay cho con. Mua mặt nạ khỉ cho cô Vy.
Vy quay sang lườm
Hoàng đang cười khoái trá.
- Bà cô già lề mề quá
đấy.
- Vâng! Ông bố trẻ có
nhất thiết phải “xúc xỉ không cần xẻng” nhau thế không?
- Thì tao thấy hợp với
mày, mua cho một cái, kẻo lại tị nạnh với thằng Bin.
Vy xoắn lại :
- Ờ công nhận hợp với
em thật. Chả bù cho anh, chưa cần đeo mặt nạ cũng đã giống khỉ rồi.
Ngay lập tức ăn một
cái tát “cảnh cáo” của ông anh.
- Nhi đồng dạo này hơi
láo đấy!
- Awww – Vy nhăn mặt.
Nó, Hoàng và bé Bin
hòa trong dòng người nhộn nhịp. Bin thích thú chạy tung tăng khắp nơi. Hoàng
khoanh tay đứng nhìn con trai mình, lòng gã nhen nhúm một niềm vui bé nhỏ. Gã
lên tiếng :
- Cảm ơn em, hôm nay
thằng Bin vui lắm.
- Vâng…
- Anh muốn làm mọi thứ
để con anh không phải thiệt thòi… như anh ngày xưa…
- Anh làm sao? – Vy thắc
mắc.
Gã chìm vào dòng hồi
tưởng :
- Hồi xưa nhà anh
nghèo, Trung thu thấy bọn trẻ con có đèn ***g, đèn ông sao, anh thèm lắm. Đòi bố
mua bằng được. Lần đấy bị đánh một trận tơi tả vì cái tội đòi hỏi. Chị gái anh
thương quá, mới kiếm cái lon nước ngọt cũ và cây nến, chế cho anh cái đèn ***g
có quai là sợi dây dù và cán là cành cây khô. Nhận cái đèn ***g từ tay chị, anh
vừa cười vừa khóc… Rồi còn bị bọn bạn trêu chọc. Anh tủi thân lắm, vật vờ một
mình một góc… Chưa Trung thu năm nào anh có niềm vui trọn vẹn… Nên bây giờ, anh
không muốn con anh phải thua kém chúng bạn…
Mắt Vy lại long lanh.
Không ngờ gã có một tuổi thơ “dữ dội” đến thế. Hoàng móc bao thuốc ra, định đưa
một điếu lên miệng thì Vy ngăn lại :
- Anh đừng hút nữa…
Hoàng bối rối, rồi gã
cất đi thật. Cơn ho ập đến như xé phổi. Hoàng cúi gục cả người xuống. Lúc sau,
gã nhẹ nhàng bảo Vy :
- Sắp tới anh đi xa
vài tháng. Mày đừng ra “Thiên đường” ngồi một mình nữa, nhỡ có gì nguy hiểm…
- Anh đi đâu? – Vy
nheo mắt.
- Làm ăn.
Hoàng trả lời cộc lốc
như lảng tránh.
- Nhớ đấy. Cấm ra một
mình nữa. Rồi một ngày nào đó mày sẽ biết, đừng thắc mắc gì cả.
- Vâng – Vy cúi mặt,
tiu nghỉu.
Hoàng khoác vai nó, cười
hiền lành :
- Đừng buồn vì bất cứ
chuyện gì, mà phải biến nó thành động lực cố gắng, biết chưa?
- Dạ biết…
- Ừ… Thế anh yên tâm rồi.
Vy ngước nhìn Hoàng.
Hôm nay gã thật lạ lùng…
Những vết lở loét trên
người ngày một lan rộng. Mỗi lúc nước vào là xót kinh khủng. Hoàng thấy sợ. Đêm
nào cũng mơ thấy cái chết cận kề.
Có hôm gã thấy mình nằm
trong quan tài, căn phòng đầy nến trắng chập chờn. Mẹ gã đeo khăn trắng, bố gã
đeo khăn trắng, thằng Bin đeo khăn trắng…Và Vy khóc ngất bên quan tài. Gã cố chạm
vào Vy, cố ôm lấy bố mẹ và thằng Bin nhưng không thể. Gã hoảng loạn, bật dậy, mồ
hôi túa ra như tắm. Những cơn đau vẫn dày vò gã mỗi ngày. Gã nắm cây chổi bằng
cả hai bàn tay, khó nhọc đưa từng đường chổi loẹt quẹt. Sân chùa vào cuối thu đầy
lá rụng. Trụ trì cảm động tấm lòng và hoàn cảnh của Hoàng lắm, thầy thu nạp gã
làm đệ tử, dạy gã cách đi đứng ăn nói, giúp gã sám hối và cho tá túc trong chùa
những ngày tháng cuối đời. Gã nhận thấy, quy y cửa Phật quả là một quyết định
sáng suốt nhất cuộc đời gã, ở nơi này, gã đã làm được người có ích. Là một con
người đúng nghĩa! Tụng kinh niệm Phật mỗi ngày khiến tâm hồn gã trở nên thanh
thản, và tiếp thêm sức mạnh cho gã đủ để sẵn sàng bình tĩnh đương đầu với tử thần
bất cứ lúc nào… Nhưng trong lòng gã, có một nỗi nhớ vẫn khôn nguôi…
Vy nghe lời Hoàng, gần
3 tháng nay nó không bén mảng qua thiên đường ngồi một mình. Nó đợi Hoàng về,
anh em nó sẽ lại ngồi trên thảm cỏ khô ấy, trò chuyện đến tận khi chạng vạng…
Nhưng nó nhớ bé Bin kinh khủng. Nụ cười, ánh mắt và cả cái giọng thánh thót của
Bin khiến lòng nó bồn chồn không tả được. Nó quyết định chiều nay sẽ đến thăm
thằng nhóc.
Trời đã trở lạnh thực
sự. Không có gió nhưng vẫn buốt da buốt thịt. Vy ngừng lại trước cánh cửa căn hộ
số 129 khu chung cư cũ kĩ. Phải phân vân lắm, nó mới quyết định giơ tay bấm
chuông. Chừng một phút sau, cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, một người đàn ông luống
tuổi, khuôn mặt đầy những nét khắc khổ xuất hiện, hỏi nó bằng giọng khàn khàn :
- Cô tìm ai?
- Dạ bác cho cháu hỏi
có phải nhà anh Hoàng…?
Người đàn ông nhìn Vy
ngỡ ngàng. Chợt từ trong nhà, thằng Bin lao ra như tên lửa :
- Cô Vy! Ông ơi cô Vy
của Bin!
Ông ta nhíu mày :
- Có đúng cô là Vy?
- Vâng ạ.
Thằng Bin bô bô :
- Đúng cô Vy mà ông.
Cô Vy ơi bố Hoàng đi làm chưa về đâu. Bố còn phải mua ô tôi cho Bin cơ.
Khóe mắt người đàn ông
hấp háy. Ông ta nói nhanh :
- Cô đợi một chút.
Lục lọi một hồi lâu,
ông ta đi ra run rẩy đưa cho Vy một tờ giấy gấp làm tư. Nghẹn ngào :
- Thằng Hoàng gửi lại
cái này cho cô… Nó bảo nhất định sẽ có ngày cô tìm đến.
Vy tròn xoe mắt không
hiểu. Nó vội vàng mở tờ giấy. Những nét chữ bằng mực đen cứng cỏi đã nhòe đi
vài chỗ…
“Vy!
Khi mày đọc được những
dòng này, có lẽ anh chẳng còn cùng chung thế giới với mày nữa rồi…
Anh xin lỗi vì đã ra
đi lặng lẽ như thế, xin lỗi vì đã giấu mày đến cùng. Chỉ vì anh biết mày yếu đuối
lắm, sẽ không trụ được khi phải đối mặt với sự mất mát nào đâu…
Thời gian này anh ở
trên chùa. Anh đã học cách làm người, Vy ạ.
Những ngày qua, mày đã
giúp anh rất nhiều. Anh vốn là một thằng thiếu thốn tình cảm trầm trọng, sống
khô khan như cát sa mạc. Mày là cơn mưa hiếm hoi của cuộc đời anh đấy, biết
không? Đáng lẽ anh phải biết điểm dừng, nhưng cuộc đời anh nó…đứt phanh rồi cô
gái ạ. Anh không oán trách số phận, là do anh làm, anh chịu. Anh chỉ hối hận một
điều là không thể tiếp tục sống để được thấy con anh khôn lớn, được thấy mày đứng
lên ngoạn mục thế nào sau những vấp ngã…
Cho nên, mày hãy vì
anh mà mạnh mẽ nhé.
Đôi mắt nâu ấy, anh
không muốn nó đượm buồn thêm chút nào nữa…
Khi bé Bin lớn, hãy
giúp anh nói với nó rằng bố nó là một thằng tồi, nhưng chưa bao giờ ngừng yêu
thương nó cả. Giúp anh dạy nó đừng hư hỏng như anh.
Còn mày nữa, chắc
không ghê tởm một thằng nghiện như anh, thì sẽ mãi là em gái anh chứ hả…?”
Vy ngạt thở, trái tim
quặn thắt. Tất cả ập đến quá bất ngờ. Nó không kịp chuẩn bị tinh thần chống đỡ.
Nó đưa tay bịt miệng ngăn những tiếng nấc muốn phá tan lồng ngực. Chợt nó vùng
dậy, chạy xuống cầu thang, chạy mải miết, mải miết… Chẳng biết cơn gió nào đã
cuốn nó đến “Thiên đường”. Nó quỳ xuống, vỡ òa trong nước mắt… Nó gào lên thảm
thiết :
- Anh ơi!
Gió đông phả vào mặt
nó như lưỡi dao lam cứa qua da thịt.
- Anh ơi!
Nó lại gọi anh. Giữa bốn
về cây cỏ, không một tiếng đáp vọng về… Mặt hồ vẫn lặng thinh như chẳng hề đồng
cảm.
Nó nức nở. Nó đau khổ.
- Em có biết đâu ngày
này lại nhanh thế… Em cứ nghĩ… Anh sẽ đi rồi về nhanh thôi…
Có phải trong phút
giây nào đó, tại một thời điểm nào đó, bằng một cách nào đó…nó đã yêu anh…?
- Anh à… Anh không còn
chung thế giới với em nữa… Nhưng cũng đừng rời xa “Thiên đường” này nhé, có được
không?
Anh vẫn không trả lời.
Trên bầu trời, những
đám mây cuồn cuộn như nỗi lòng khó tả…
Dưới chân nó. Đám cỏ
khô vì thiếu nước đã xỉn màu… hệt màu máu của anh hôm đầu tiên gặp mặt
Màu Máu Của Anh
Reviewed by Unknown
on
23:44
Rating:
Reviewed by Unknown
on
23:44
Rating:


hay thế mà hẻm ai đọc ngoài tác giả.
Trả lờiXóa